Thu Cuối

Sáng chớm lạnh trong lòng Hà  Nội

Những phố dài xao xác hơi may…”

6 giờ sáng thứ bẩy, mở mắt, căn phòng tối im lìm. Không một vệt nắng, không tiếng gió thổi. Lạnh. Chẳng hiểu sao cứ đến lúc giao mùa là mấy câu thơ cũ lại vang lên trong đầu, thiếu chút nữa là đọc lên thành tiếng. Nhưng ở đây không phải Hà Nội, và cái “chớm lạnh” ở đây cũng khác ở quê nhà, “chớm lạnh” ở đây là âm ba độ. Đã muốn kéo chăn kín đầu ngủ tiếp thì nhớ ra lí do tại sao phải dậy sớm: hôm nay là conference thường niên của khoa, thằng bạn cùng lab đã hẹn 7 rưỡi nó qua đón, thế nên dù rất tiếc nuối chăn ấm cũng đành buông em chó bông và bước khỏi giường. “Thôi lần cuối rồi, cố gắng!” Continue reading

Gửi cô gái mà ta thương yêu nhất

“Sao nàng khóc hoài vậy, làm ơn nín đi có được không?” – ta gắt.

“Đừng nặng lời mà!” – nàng nói trong làn nước mắt.

“À, ừ, hmm, xin lỗi. Nhưng mà nàng khóc lâu như vậy rồi, tẹo nữa sẽ bị khó thở đấy, lần nào cũng vậy. Nàng chẳng phải ghét cái cảnh bị khó thở lắm sao? Thôi nín đi, để khi khác khóc tiếp.”

“Nói vậy còn nghe được. Để xem có nín được không đã…” nàng nói tiếp, mắt nàng đỏ hoe nhưng miệng đã hơi mỉm cười.

** Continue reading

Đi tìm bình yên

Một hồi chuông reo, hai hồi chuông reo.

“Bà, bà cho con nghe…”

“Yên để bà nghe máy nào, dì gọi đấy!”

Hai giọng nói thân quen từ đầu dây bên kia khiến tôi bỗng dưng quên mệt mỏi; có chút ấm áp lan tỏa từ bờ kia đại dương, vượt nửa vòng trái đất và 12 tiếng đồng hồ chênh lệch để đến với tôi nơi chốn xa xôi này. Tôi cười khẽ, giọng nói có đôi phần hân hoan.

“A lô, con chào mẹ…”

Continue reading

Những cô gái của tôi Phần 2

Su – bạn thân đến từ câu chuyện tình trắc trở, và ở lại vì chúng ta hợp nhau 😀

Phần tiếp theo trong chuỗi bài viết xin được nói về Su – nhân vật nữ chính trong cuốn tiểu thuyết mà một ngày nào đó tôi sẽ viết (và có thể cả bộ phim chuyển thể cùng tên luôn, tôi đã cho cô ấy biết về ý định này từ lâu rồi).

Continue reading

Những cô gái của tôi. Phần 1.

Một trong những câu nói tôi tâm đắc nhất là “Những người đi qua cuộc đời bạn đều có lý do cả”, những cuộc gặp gỡ ngỡ như là tình cờ đều có khả năng thay đổi cuộc đời chúng ta dù rằng nhiều khi theo những cách ta không dễ dàng hiểu được. Nhưng với tôi, quan trọng hơn những người “đi qua” là những người “ở lại”. Continue reading

Kiểm Soát sự Kỳ Vọng

(Bài này mình vừa post trên facebook, thấy ưng ưng nên post lại ở đây 😛 )

Trong tiếng Anh có một cụm từ mình rất thích và thường xuyên dùng, đó là “Managing expectations”, tạm dịch là kiểm soát sự kỳ vọng. Gần đây mình có đọc một số bài viết làm mình nghĩ đến vấn đề này.
Nhân dịp sáng nay đang cà phê thì thấy một bài viết trên facebook nội dung phản đối những bài viết của mẹ em Đỗ Nhật Nam cũng như một số bài báo “ăn theo” các bài viết đó, mình ngứa tay muốn viết mấy câu, mời các anh chị em bạn bè vào đọc và “chém”.

Continue reading

Xin hãy là em của ngày hôm qua

(Bài này mình viết trên blog cũ, ngày 23 tháng 6, 2015. Mình rất thích em nó, nên post lại ở đây)

Tôi gặp lại em  sau 3 năm. Tôi biết là tôi nên vui, mà đúng là đc gặp em, đc truyện trò cùng em tôi có vui thật. Nhưng tôi vẫn cứ muốn nói với em như thế, rằng em hãy là em của ngày hôm qua, hay đúng hơn là em của 10 năm trước. Nhưng làm sao tôi nói đc, khi em không mở lòng với tôi và tôi cũng thấy mình ngập ngừng hơn trong lời nói. 10 năm qua, chúng ta thay đổi thật rồi sao? Continue reading